Các giải pháp đẩy mạnh tự do hóa tài chính và một số công cụ phòng ngừa rủi ro trong quá trình đó ở Việt Nam

Tự do hoá tài chính là sựxoá bỏcác hạn chế, định hướng hay ràng buộc vềsố lượng trong quá trình cấp và phân phối tín dụng. Sự điều tiết vềsốlượng này sẽ được thay thếbởi một cơchếtỷgiá. Tựdo hoá mang lại cho các định chếtài chính quyền tự do xác định các mức lãi suất tiền gửi, cho vay và tựdo sửdụng công cụlãi suất. Theo lý thuyết thì tựdo hoá dẫn đến chấm dứt các mức trần lãi suất, cũng nhưcác ràng buộc trong việc sửdụng các nguồn vốn huy động, không còn tồn tại các kênh cấp vốn ưu đãi 1 . Tựdo hoá đồng nghĩa với mởrộng cạnh tranh trong các hoạt động trung gian tài chính, với khảnăng chấm dứt sựphân biệt đối xửvềpháp lý giữa các thành phần kinh tếtrong nền kinh tếmột quốc gia. Tuy vậy, tựdo hoá không có nghĩa là không tồn tại các quy định hay việc giám sát các hoạt động tài chính. Hơn thếnữa, tựdo hoá đòi hỏi phải tăng cường cơsởhạtầng quy chế 2 và các cơquan giám sát. Việc can thiệp vĩmô hợp lý là cần thiết để đảm bảo sựvận hành hiệu quảcủa các thịtrường tài chính và ngân hàng. Tựdo hoá tài chính, tuỳtheo từng quốc gia, bao gồm nhiều yếu tốkhác nhau phản ánh những hạn chếkhác nhau theo đánh giá mỗi nước. Tổng quan có 5 yếu tốquan trọng nhất: tựdo hoá lãi suất và giá cả; tựdo hoá hoạt động tín dụng và giảm thiểu thủ tục hành chính của các tổchức tín dụng nhà nước; linh hoạt hoạt động ngoại hối; tựdo hoá hoạt động của các tổchức tài chính trên thịtrường tài chính; giảm thuế, thâm hụt và lạm phát trên thịtrường tài chính quốc gia.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC