Chất lượng tăng trưởng kinh tế Việt Nam

Từ giữa thập kỷ 90 của thế kỷ XX, trong các báo cáo về phát triển con người, UNDP đã đưa ra nhiều khái niệm khác nhau như tăng trưởng mất gốc, tăng trưởng không có tương lai nhằm cảnh báo về tăng trưởng không gắn với phân phối thành quả của tăng trưởng, đồng thời cũng đưa ra khái niệm “tăng trưởng công bằng”. Điểm chung của các khái niệm này là chỉ xoay quanh một ý, đó là tăng trưởng cần phải gắn với chất lượng. Qua đó có thể thấy có rất nhiều khái niệm khác nhau về “chất lượng tăng trưởng”. Theo cách hiểu rộng nhất thì chất lượng tăng trưởng có thể tiến tới nội hàm của quan điểm phát triển bền vững, chú trọng tới tất cả 3 thành tố: kinh tế, xã hội và môi trường. Theo cách hiểu hẹp, khái niệm chỉ được giới hạn ở một khía cạnh nào đó, ví dụ như chất lượng đầu tư, chất lượng giáo dục, chất lượng dịch vụ công, quản lý đô thị Như vậy cho đến nay chưa có một khái niệm chính thức về chất lượng tăng trưởng, nhưng có thể hiểu chất lượng tăng trưởng gắn liền với 2 khía cạnh là: (1) tốc độ tăng trưởng cao cần được duy trì trong dài hạn và (2) tăng trưởng cần phải đóng góp trực tiếp vào cải thiện một cách bền vững phúc lợi xã hội, cụ thể là phân phối thành quả của phát triển và xoá đói giảm nghèo.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC