Đề tài Dịch vụ công trên địa bàn Vĩnh Phúc

Cách đây hơn 30 năm, Vĩnh Phúc được cả nước biết đến là quê hương của "Khoán hộ", với những bứt phá trong đổi mới về cơ chế khoán trong sản xuất nông nghiệp. Cùng với cả nước đẩy mạnh CNH, HÐH, Vĩnh Phúc lại tạo nên dấu ấn trong chuyển dịch nhanh cơ cấu kinh tế. Vào thời điểm tái lập tỉnh năm 1997, xuất phát điểm nền kinh tế rất thấp, kinh tế thuần nông, tỷ trọng nông nghiệp chiếm trên 52% giá trị GDP, công nghiệp chiếm 12,86%; thu nhập bình quân đầu người là 140 USD. Đến năm 2009: Công nghiệp, xây dựng chiếm 61,06%; dịch vụ chiếm 24,68%; nông, lâm, thủy sản 14,25%. GDP bình quân đầu người đạt 1.380 USD. Không có hộ đói, tỷ lệ hộ nghèo giảm nhanh, hiện nay, tỉ lệ hộ nghèo giảm còn 9,4%. Mặc dù có tốc độ phát triển các khu công nghiệp thuộc diện cao ở miền Bắc nhưng Vĩnh Phúc vẫn còn 60% dân số sống bằng nghề nông với hiệu quả sản xuất chưa cao. Bình quân mỗi lao động nông nghiệp chỉ tạo ra 7, 2 triệu đồng /năm; trong khi đó, sản xuất công nghiệp cao gấp 8, 2 lần, làm dịch vụ gấp 3, 5 lần. Đồng đất Vĩnh Phúc đa số bạc màu, nghèo dinh dưỡng, tuy nông dân đã biết ứng dụng tiến bộ kỹ thuật nhưng giá trị thu nhập vẫn thấp. Năm 2006, Ban chấp hành Đảng bộ tỉnh đã ra Nghị quyết 03-NQ/TU về phát triển nông nghiệp, nông thôn, nâng cao đời sống nông dân. Nội dung bao trùm của Nghị quyết là “giảm đóng góp, tăng đầu tư”, trong đó vấn đề đào tạo nghề, nâng cao trình độ cho nông dân và cung cấp dịch vụ công nông thôn được đặc biệt chú trọng. Sau 4 năm tổ chức thực hiện, Nghị quyết 03-NQ/TU của Tỉnh uỷ đã thực sự đi vào cuộc sống, đã thu được những kết quả quan trọng, góp phần nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho đại bộ phận nhân dân trong tỉnh.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC