Đề tài Giải pháp đầu ra cho nguyên liệu Tre

Người Bến Tre tựbao đời nay vẫn nhưtựcô lập trên chính quê hương mình. Cách Tiền Giang hơn 30 phút qua phà, hẳn rằng Bến Tre đối với phần ít người nào đó vẫn là một cụm từlạlẫm. Người ta thường biết đến Bến Tre nhưquê hương của những vườn dừa bạt ngàn: “Thấy dừa là nhớ Bến Tre-Thấy bông sen trắng nhớquê Tháp Mười”; hay là cái nôi của phong trào đồng khởi năm 1960. Nhưng còn hơn thếnữa, Bến Tre là vùng đất được thiên nhiên ưu đãi, có được những đặc ân trời ban mà chúng ta chưa biết đến. Năm 2009, cầu Rạch Miễu nối liền 2 tỉnh Bến Tre và Tiền Giang được hoành thành, cũng đồng thời nối liền ước mơtừbao đời con người Bến Tre dạo trước. Người Bến Tre nhưthoát ra khỏi cái kìm hãm của địa thế, vươn mình ra với những hướng phát triển mới. Trước những tiềm năng phát triển vượt bậc của một tỉnh trước kia bịbao bọc bởi những con sông lớn, nhóm nghiên cứu – có người con đã từng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất anh hùng, thực sựtrăn trở, suy ngẫm, khát khao mong muốn tìm cho quê mình một hướng đi mới, hướng đi không phải là cây dừa, hay danh hiệu quê hương đồng khởi. Đã đến lúc con người Bến Tre sửdụng nhiệt huyết máu lửa trong những ngày kháng chiến đểchung tay xây dựng kinh tếquê hương. Qua tìm tòi, nghiên cứu, nhóm thật sựvui mừng khi tìm thấy ởBến Tre những mỏngọc trời ban, hàng triệu con nghêu tựnhiên chọn Bến Tre làm ngôi nhà lâu dài của nó. Trong những năm qua, mỏnghêu ở3 huyện ven biển Bình Đại, Ba Tri và Thạnh Phú đã mang lại cho người dân lam lũnơi đây những nguồn thu mới; nhưng cũng chính mỏnghêu nơi đây đã mang đến những chuyện phức tạp "Người dân ở đây cả đời nghèo khó, vốn vẫn hiền lành, nhường nhịn nhau. Nhưng bỗng dưng vì tranh nhau con nghêu mà có khi hàng xóm láng giềng vốn thân thiện với nhau hàng chục năm nay, bỗng chốc ra ngoài bãi nghêu thì hằm hè nhau nhưkẻthù”.Bãi nghêu trởthành bãi chiến trường và bóng nghêu dần thưa. Các HTX quản lý và khai thác nghêu ra đời là giải pháp ngăn cản nạn khai thác nghêu bừa bãi đó. Tuy nhiên, thật sựcác HTX nơi đây có đem lại cho người dân nghèo quê biển những khoảng thu nhập đáng kể, góp phần cải thiện phần nào những khó khăn vất vảmà hàng ngàn người nơi đây đã và đang nhưthế? Tháng 10/2008, nghêu Bến Tre được công nhận thương hiệu MSC, thương hiệu mà tại Việt Nam chưa một loài thủy sản nào vinh hạnh có được. Liệu rồi, thương hiệu đó có mang lại cho Bến Tre nói chung và dân nghèo nơi đây những tiền đềmới, những điều kiện đểphát triển và cải thiện cuộc sống? Ngày 23/5/2009, hơn 3000 người ập đến bãi nghêu tại HTX Thạnh Lộc huyện Thạnh Phú nhằm “cướp cạn”nghêu giống, những mỏvàng trời ban bởi giá nghêu giống hiện tại đã đạt ngưỡng 13 triệu đồng/kg – một mức lợi vô cùng khổng lồ. Tại sao đã đặt dưới sựquản lý của các HTX, bãi nghêu vẫn nhưcon mồi thu hút người dân, khơi gợi lòng tham của dân không chỉngoải tỉnh, mà cảcác xã viên của HTX? Những tưởng đã khắc phục được nạn “nghêu tặc”kéo dài trong mấy chục năm qua, nhưng thực tếcho thấy giá nghêu ngày một tăng do không đủ nguồn cung, nên ngày càng nhiều xuất hiện những nhóm cướp nghêu lớn hơn, nhiều hơn, và gan lỳ hơn, bất chấp mọi sựphản kháng của các đội bảo vệ. Thực trạng khai thác nguồn lợi nghêu tựnhiên rõ ràng vẫn bị đang đe dọa nghiêm trọng do sựthiếu ý thức của người dân! Tình trạng này nếu cứ tiếp tục tiếp diễn, thì mỏvàng trên đất Bến Tre sẽcạn kiệt; Bến Tre nói riêng, Việt Nam và cảthế giới nói chung sẽngày càng khan hiếm loại nghêu giá trịnày, không những thế, nguồn cung nghêu thiếu hụt sẽlàm tăng giá nghêu trong thời gian sắp tới, và nghêu có thểsẽtrởthành 1 nhu cầu tiêu dùng xa xỉtrong tương lai.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC