Khóa luận Bi kịch con người cá nhân trong tiểu thuyết “Hồng lâu mộng” của Tào Tuyết Cần – Cao Ngạc

Văn học Minh – Thanh có một vị trí quan trọng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Đây là giai đoạn cuối cùng của quá trình phát triển văn học cổ điển, đánh dấu sự chuyển mình sang khuynh hướng hiện đại của nền văn học Trung Hoa đặc sắc. Ở Trung Quốc trước đây, tiểu thuyết bị xếp vào thể loại phi chính thống và bị coi thường. Đến thời Minh – Thanh, tiểu thuyết đã trở thành thể loại chủ đạo. Có thể kể tên những bộ tiểu thuyết nổi tiếng của giai đoạn này như: “Tam chí quốc diễn nghĩa”, “Thủy hử”, “Tây du kí”, “Liêu trai chí dị”, “Kim Bình Mai”, “Chuyện làng nho”, “Hồng lâu mộng”, “Hồng lâu mộng” là một trong bốn kiệt tác của văn học cổ điển Trung Quốc. Người Trung Hoa đương thời có câu rằng “Khai đàm bất thuyết Hồng lâu mộng, độc tận thi diệc uổng nhiên!” (Chuyện trò mà không nói “Hồng lâu mộng”, đọc lắm sách xưa cũng uổng công). “Hồng lâu mộng” đã góp phần làm cho đời sống văn học Trung Quốc nói riêng, văn học nhân loại nói chung trở nên phong phú hơn. “Hồng lâu mộng” phê phán xã hội phong kiến Trung Hoa mục nát với những giáo điều khắc nghiệt đã ăn sâu, bén rễ hàng ngàn năm trong đời sống của người dân Trung Quốc. Tác phẩm còn thể hiện tinh thần dân chủ, đòi tự do yêu đương, giải phóng cá tính; đòi bình đẳng và khát khao một lí tưởng sống mới. Ảnh hưởng của “Hồng lâu mộng” không chỉ dừng lại trong phạm vi đất nước Trung Hoa mà lan rộng ra trên văn đàn thế giới. Tính đến nay trên thế giới đã có khoảng 16 ngôn ngữ khác nhau dịch toàn văn hoặc trích dịch “Hồng lâu mộng” như: Anh, Pháp, Nga, Đức, Nhật, Italia, Hungari, Triều Tiên, Việt Nam,

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC