Luận án Phi trung tâm trong truyện ngắn raymond carver

1. Lí do chọn đề tài Raymond Carver (1939 - 1988) là nhà thơ, nhà văn viết truyện ngắn và thơ, được xem là “một Chekhov của nước Mỹ hậu hiện đại” [18,215], người đã “thổi một luồng gió mới vào thế giới truyện ngắn Mỹ, và ngay lập tức trở thành một bậc thầy về hình thức” (Philadelphia Inquire) [17,trang bìa cuối] có nhiều ảnh hưởng đến văn chương đương đại thế giới. Là nhà văn của khuynh hướng tối giản (“minimalism”, còn được dịch là chủ nghĩa cực hạn, chủ nghĩa thiểu tố), Carver nhất quán với lối viết nghệ thuật đơn giản hóa tới mức tối đa và hết sức kiệm lời trong trần thuật. Trong văn học, nhờ có ông mà “khái niệm cực hạn được dùng rộng rãi” (Lê Huy Bắc) và truyện của ông được xem là “cuốn ngụ ngôn cho cả thập kỉ này” (Jayne Anne Phillips, New York). Nghiên cứu sáng tác của Raymond Carver làm sáng tỏ hơn về khuynh hướng văn chương tối giản và góp phần minh định vị trí của nhà văn trong dòng chảy văn học thế giới. Đã có nhiều công trình nghiên cứu sáng tác văn chương của Carver trên thế giới, nhưng đi sâu xem xét và nghiên cứu truyện ngắn của ông từ góc nhìn của nghệ thuật phi trung tâm - một trong những lí thuyết cơ bản của chủ nghĩa hậu hiện đại, đến nay vẫn còn là khoảng trống. Đề tài nghiên cứu truyện ngắn cực hạn của Carver dựa trên những định đề của lí thuyết hậu hiện đại và nền tảng của khuynh hướng tối giản sẽ là hướng tiếp cận có tính khoa học và có tính thực tiễn cao. Mặc dù, Carver chưa bao giờ và không thích nhận mình là “nhà văn của chủ nghĩa tối giản”, song sáng tác của ông là minh chứng hiển nhiên không thể chối cãi cho khuynh hướng tối giản qua những nguyên tắc đặc trưng. Vì vậy, đề tài của luận án góp thêm một hướng tiếp cận và nghiên cứu về tác phẩm của Raymond Carver.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC