Luận văn Sự nghiệp biên khảo, trước thuật của Đông Châu Nguyễn Hữu Tiến

Trong khoảng thời gian chuyển giao cũ mới đầu thế kỉ XX, Nguyễn Hữu Tiến (biệt hiệu Đông Châu) cùng Nguyễn Đỗ Mục, Phan Kế Bính, Nguyễn Bá Học là những nhà Nho cuối mùa, những con người xuất thân từ cựu học không thể thành danh với sự nghiệp khoa bảng cũng không cam chịu cúi đầu làm nô bộc cho chế độ. Báo chí đối với họ đã trở thành sự nghiệp của cả cuộc đời. “Chính họ sẽ là những người tiến hành “tổng kiểm kê văn học truyền thống trên báo chí”, hoạt động tích cực trong địa hạt biên khảo, dịch thuật.” [19, 146]. Tên tuổi của Nguyễn Hữu Tiến gắn liền với các công trình biên khảo, dịch thuật. Đặc biệt sự nghiệp của ông cũng đáng chú ý ở chỗ gắn liền với hoạt động báo chí thời kì đó, đây cũng là công việc Nguyễn Hữu Tiến dành gần như trọn vẹn quãng thời gian hoạt động chữ nghĩa của cuộc đời mình. Ông làm biên tập cho Nam phong tạp chí, là người chuyên về dịch thuật các sách chữ Hán ra Việt vănvà là người ở lại với Nam phong tới giờ phút cuối cùng, chứng kiến toàn bộ đời sống, sự phát triển và lụi tàn của tạp chí này. Chính vì vậy vai trò của ông với Nam phong tạp chí là vô cùng quan trọng. Đầu thế kỷ XX ở Việt Nam có sự giao thoa Âu – Á, Đông – Tây do công cuộc cai trị của thực dân. Do đó sự va chạm giữa các nền văn minh đương nhiên xảy ra. Trong khung cảnh ấy nền văn chương học thuật truyền thống có vai trò ra sao, được vận dụng và tác động như thế nào trong chủ định, chủ trương “giao hòa” đó? Thông qua Đông Châu Nguyễn Hữu Tiến chúng tôi muốn tìm một cách trả lời cho vấn đề trên.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC