Một số nghiên cứu về bệnh rỉ sắt trên cây đậu nành

Bệnh rỉsắt do nấm Phakopsora pachyrhizigây ra là một trong những bệnh chính trên cây đậu nành (Glycine max) ởChâu Á và gây thiệt hại đáng kểvềnăng suất ởkhắp các nước sản xuất đậu nành. Hầu hết các nước nhiệt đới và cận nhiệt đới đều ghi nhận có sựxuất hiện của bệnh rỉsắt đậu nành địa phương (Sinclair, 1989). Ở Đài Loan, bệnh rỉsắt có thểgây thiệt hại nghiêm trọng trên cây đậu nành không được bảo vệbằng thuốc trịnấm và ởmột sốvùng, bệnh rỉsắt là một yếu tốlàm giới hạn việc sản xuất đậu nành vụxuân. Do sựthiếu thông tin vềbệnh rỉsắt đậu nành ởTây Bán cầu và nguy cơtiềm năng ảnh hưởng đến việc sản xuất đậu nành ởMỹ, BộNông nghiệp Mỹ, Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Bệnh Thực vật và Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Rau Châu Á (AVRDC) đã khởi động một dựán hợp tác vào năm 1978 đểnghiên cứu dịch tểhọc của bệnh rỉsắt đậu nành. Dựán hợp tác này kéo dài đến năm 1982 và các nghiên cứu vềbệnh rỉsắt đậu nành được tiếp tục tiến hành ởAVRDC cho đến năm 1992. Ngoài ra, FAO đã thiết lập một mạng lưới nghiên cứu vềbệnh rỉsắt đậu nành liên kết các nước Châu Á (khuyết danh, 1992). Chương trình quốc gia của Thái Lan đã và đang tiến hành các nghiên cứu vềbệnh rỉsắt đậu nành với các chương trình lai giống chủ động kéo dài hơn 10 năm qua (Nuntapunt và cs., 1984; 1994). ỞIndonesia, bệnh rỉsắt được xem là loại bệnh nghiêm trọng nhất trên cây đậu nành và đã lan rộng, xuất hiện cả ởmùa mưa và mùa khô. Các hoạt động nghiên cứu ởIndonesia bao gồm cải thiện tính kháng cây ký chủ, thửnghiệm thuốc trịnấm, sựtồn lưu của hạbào tửtrên đồng ruộng, quản lý bệnh rỉsắt thông qua trồng thử nghiệm và các nghiên cứu vềsựphát tán bào tử. Trong khi đó ởÚc, bệnh rỉsắt đã được nghiên cứu rất sâu, tuy nhiên kinh phí nghiên cứu bịgiới hạn nên các nghiên cứu hiện nay chủ yếu tập trung vào việc sàng lọc các quần thểhồi giao tạo thành bằng cách lai giữa đậu nành và G. tomentella

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC