Nâng cao sức chịu tải của nền đất yếu dưới móng nông bằng giải pháp lưới địa kỹ thuật

Khái niệm đất có cốt do kỹ sư người Pháp Vidal đề ra năm 1966. Sau đó, đến năm 1975, Binquet và Lee đã tiến hành nhiều thí nghiệm xác định khả năng chịu tải của một móng băng bề rộng b đặt trên nền đất có và không có cốt (thanh gia cường), họ đã đưa ra 3 phương thức phá hoại đầu tiên gồm: khả năng chịu phá hoại của đất ở trên lớp địa kỹ thuật đầu tiên; phân tích lực kéo của lớp địa kỹ thuật; cuối cùng là phân tích sự đứt, gãy của lớp địa kỹ thuật. Đến năm 2002, qua nghiên cứu Shukla đã đưa ra phương thức phá hoại thứ 4 đó là phá hoại từ biến của vật liệu địa kỹ thuật. Sau đó 3 năm, Koerner đã kết hợp cùng với Shukla chứng minh luận điểm này. Cho đến nay, sau gần 47 năm phát triển. Khái niệm “đất có cốt” đã phát triển tương đối rộng trên khắp thế giới, trong đó Việt Nam đã áp dụng rộng rãi cho các công trình tường chắn, đê, kè. Nội dung nghiên cứu hướng tới giải quyết bài toán xử lý nền đất yếu dưới móng nông bằng giải pháp gia cường lưới địa kỹ thuật, từ đó đi chứng minh đặc tính tăng cường sức chống cắt, giảm tiết diện móng, đồng thời giảm độ lún của đất nền dưới tác dụng của tải trọng công trình.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC