Tiểu luận Chính sách đồng nhân dân tệ yếu của Trung Quốc

Qua nhiều lần trì hoãn, cuối cùng dưới sức ép của các nước khác (chủ yếu là các nước phát triển - khối G7), ngày 21/07/2005, sau 11 năm, Trung Quốc đã tăng giá đồng nhân dân tệ (RMB) lên 8,11 RMB ăn 1USD và bắt đầu thả nổi có kiểm soát với biên độ dao động tối đa mỗi ngày là 0,3%, thay vì cố định tỷ giá 8,28 RMB/1USD như trước đó. Mức dao động tỷ giá so với các loại ngoại tệ khác USD tối đa là 1,5%. Ngay sau khi quyết định nêu trên được đưa ra, nó đã trở thành tin nóng nhất trong tất cả các bản tin của hầu hết các hãng thông tấn, báo chí trên thế giới, đồng thời, thị trường thế giới đã có phản ứng tức thời. Tại sao việc Trung Quốc thả nổi đồng tiền của mình lại được cả thế giới quan tâm? Trung Quốc là một nền kinh tế lớn trên thế giới, nhất là trong lĩnh vực ngoại thương với thặng dư xuất khẩu, đứng thứ hai thế giới (chỉ sau Nhật Bản). Hầu hết các nước đều ở một trong ba vị thế: hoặc là thị trường xuất khẩu của Trung Quốc, hoặc là đối thủ cạnh tranh của Trung Quốc trong việc xuất khẩu, hoặc đang xuất khẩu sang Trung Quốc. Và lịch sử của chính sách “Đồng nhân dân tệ yếu của Trung Quốc” đã giải thích tại sao nước này nói “không” với việc thả nổi đồng bản tệ lâu đến như vậy. Bài viết là câu chuyện về chính sách tỷ giá của Trung Quốc. Bên cạnh đó, cũng đặt ra vấn đề: Việt Nam, đất nước có nhiều đặc điểm về kinh tế, văn hoá giống Trung Quốc có nên áp dụng chính sách tỷ giá như vậy không?

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC