Tiểu luận Hiệp định SCM và thực trạng áp dụng vào Việt Nam

Trong thư¬ơng mại quốc tế, trợ cấp luôn đư¬ợc các quốc gia quan tâm vì thông qua trợ cấp chính phủ sẽ giúp cho những nhà sản xuất, đặc biệt là những nhà sản xuất hàng xuất khẩu của n¬ước mình có sức cạnh tranh mạnh hơn so với những nhà sản xuất nư¬ớc khác khi không đ¬ược trợ cấp. Tuy nhiên, việc tạo ra sức cạnh tranh thông qua trợ cấp chính là hành vi “bóp méo” bản chất tự nhiên của th¬ương mại. Vì vậy, trong thư¬ơng mại quốc tế, trợ cấp thường bị coi là hành vi bất hợp pháp. Nội dung pháp lý về trợ cấp đư¬ợc đề cập trong nhiều văn bản pháp lý quốc tế, đặc biệt là đ¬ược ghi nhận trong nhiều Hiệp định trong khuôn khổ của WTO. Ví dụ vấn đề trợ cấp trong thư¬ơng mại quốc tế đã được đề cập trong GATT 1947, Bộ Luật Trợ cấp 1979, Hiệp định về Trợ cấp và Các biện pháp đối kháng (Hiệp định SCM), Hiệp định về Nông nghiệp (Hiệp định AoA). Nhìn chung vấn đề trợ cấp đ¬ược áp dụng ở hai lĩnh vực nông nghiệp và phi nông nghiệp. Bên cạnh đó, để hạn chế tác động tiêu cực của trợ cấp trong th¬ương mại quốc tế, các quốc gia thường áp dụng các biện pháp đánh thuế đối với các sản phẩm đ¬ược trợ cấp. Thuế này được gọi là thuế đối kháng. Trong khuôn khổ của WTO, việc đánh thuế đối kháng được tiến hành trên cơ sở các quy định của hai Hiệp định chính là Hiệp định SCM và Hiệp định AoA, trong đó hiệp định SCM được áp dụng cho lĩnh vực phi nông nghiệp.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC