Tiểu luận Nội dung cơ bản của học thuyết đạo đức chính trị - Xã hội của Khổng Tử

Từ khi lao động phân chia thành lao động chân tay và lao động trí óc, hình thành một tầng lớp xã hội mà cái ăn, cái mặc không trở thành vấn đề lo toan thường trực là lúc triết học ra đời với tư cách là một sinh hoạt tinh thần không thể thiếu. Tuy nhiên, trong buổi bình minh của triết học, điều mà các nhà triết học hướng đến chính là thế giới khách quan mà ở đó, những vấn đề như thế giới này bắt đầu từ đâu và đi về đâu trở thành đề tài trung tâm của mọi sinh hoạt tư tưởng. Ở phương Tây, khi Protagore cho rằng: “Con người là thước đo của vạn vật” và đặc biệt khi Socrate kêu gọi “Con người hãy tự nhận thức chính mình”, Aristotle cho rằng, "con người là động vật chính trị "thì khi đó, đối tượng con người, đối tượng gần gũi và thân cận nhất của con người mới được các nhà triết học đương thời chú ý và quan tâm. Câu nói được khắc trên đền Delphes của Socrate không chỉ chuyển hướng mối quan tâm của các nhà triết học Hy Lạp cổ đại mà còn trở thành “bước ngoặt” lớn trong lịch sử triết học. Đến thời Trung cổ, do sự thắng thế của Thiên Chúa giáo, tư tưởng phương Tây một lần nữa “bỏ quên” con người nhằm xoay quanh cái trục lớn nhất của triết học tôn giáo là Thần với những đại diện tiêu biểu như Thomas.D.Acquinas, trong đêm dài trung cổ này, triết học bị coi là đầy tớ của thần học, mọi luận điểm của các nhà triết học thời kỳ này đưa ra chỉ là nhằm bảo vệ trật tự phong kiến. Sang thời kỳ Phục hưng và Cận đại, con người quay trở về vị trí là đối tượng trung tâm của triế thọc.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC